Giang Sơn Một Màu - Chương 85

Chương 85: Ôn Lương.

Tẩm cung đế vương là một cung gần triều đình và trong cung nhất, lại gần Trường Nhạc Cung nơi sống của các hoàng hậu triều đại trước, cũng là cả tòa cung lớn nhất bên trong thâm cung, có tiếng Hoa Thanh Cung.

Sau chủ điện trong Hoa Thanh Cung, thảm trãi màu cỏ, chiếm phần diện tích lớn. Cốc Lương tâm huyết đến triều, sai người ngoại trừ cỏ tạp, thu thập một phen. Vừa nhìn lên trước cực thanh tĩnh, lại để bia tên, nghiễm nhiên một  sân dạy nhỏ.

Bách Lý Trường Thiên vốn đã từ bỏ ý nghĩ bắn cung, vừa ổn định mấy ngày, lại bị Cốc Lương kêu đến luyện tập bắn tên. Cách dạy của cô cùng Viên Tử Thần không giống, chủ trì biện pháp nghiêm sư ra cao đồ, Cốc Lương đối với nàng vô cùng nghiêm khác, tư thế nắm tiễn không cho phép động hơn nửa phần, ngẩng đầu ưỡn ngực, mắt nhìn hồng tâm bia tên.

Nhất thời nửa khắc liền còn may, thời gian lâu rồi, chỉ biết hai tay tê dại. Cung tên nơi tay giống như cầm lấy sắt nặng, lờ mờ run rẩy. Cốc Lương ở một bên bày cái bàn, vừa nhìn tấu chương vừa trông nàng, nếu muốn động một chút, chỉ định sẽ bị phát hiện.

Sau điện âm lãnh, thỉnh thoảng gió mát thổi đến, trời tháng bốn cũng cực là thoải mái. Cốc Lương Du Chi sợ là thích địa phương này rồi, sau khi tan triều, liền đến nơi này xử lý sự việc. Cô thoải mái, Bách Lý Trường Thiên lại rất là bực dọc, thế này luyện tập một tư thế phải đến khi nào, đây so với chép sách có hơn mà không khỏi so sánh.

Không biết thế nào, nàng không hề có chỗ trống phản bác. Mỗi ngày trở về đều cảm thấy cả người đau nhức, đành không xử lý những chuyện khác, dính lên giường thì đi ngủ rồi.

Như vậy qua được bảy, tám ngày, Cốc Lương Du Chi lại chưa để luyện tập tư thế nữa, đổi cho nàng một cây cung vừa phải nhẹ nhàng, để nàng thử một lần. Trường Thiên bán tín bán nghi nắm cung, nín hơi, nhìn trúng hồng tâm, một mũi tên bắn ra, dù chưa trúng tâm bia, nhưng chí ít bắn trúng bia tên rồi, so với trước đây tiến bộ hơn nhiều.

Chuyện nửa tháng chưa học thành, bảy, tám ngày liền trở thành rồi? Quả nhiên vẫn là công lao của sư phụ, Bách Lý Trường Thiên tất nhiên là cao hứng, khi muốn lần nữa nắm cung, A Cửu đi tới, dâng một phong thư, nói là bên ngoài cung nhờ người đưa đến.

 

Cốc Lương còn ở đó, nhìn thấy động tĩnh bên này, không khỏi thả tấu chương đi tới, thấy được phong thư trên tay nàng, có thêm một phần cảnh giác, "Ai đưa vào, nếu có chuyện đưa bái thiếp thì được, hà tất quấy rầy như vậy."

Cách bảy, tám năm, chữ tích của tiên sinh cứ khắc vào trong trí óc Trường Thiên, bây giờ lần nữa xuất hiện ở trong tay nàng, nàng sao không kinh hỉ. Ánh mắt tràn đầy thể chữ quen thuộc, số chữ rất ít, nàng xem không dưới ba lần, chờ sau khi xác nhận mới trả lời Cốc Lương, "Mẫu thân, tiên sinh đến đế kinh rồi, bây giờ thông báo ta một tiếng, ta muốn xuất cung đi gặp nàng."

Tiên sinh... Tiên sinh Trường Thiên trong mơ đều đang kêu tên kia, Cốc Lương trước đó vài ngày còn đang cảm thán không cách nào gặp được nàng, bây giờ người ở dưới chân hoàng thành, cô nên gặp một chút.

Nhưng Bách Lý Trường Thiênlại có chút ý ngăn cản, trong tay nắn lấy thư tín, chăm chú nói: "Tiên sinh…cyên tĩnh quen rồi, ta sợ…”

 

Trên mặt Cốc Lương không có sắc mặt giận dữ, trái lại nói ra phụ họa, "Không sao, người đọc sách đều có cốt khí, càng huống chi có thể dạy dỗ học sinh như ngươi vậy, tài trí cũng là không tầm thường, ta không cùng nàng tính toán là được rồi. Muốn xuất cung, đổi thân xiêm y." Nói xong liền dặn dò người chuẩn bị mã xa, chính mình về cung đi thay xiêm y, không cho Trường Thiên phản bác.

Trường Thiên càng nghi hoặc, đây đến cùng ai đi gặp tiên sinh, làm sao mẫu thân nóng ruột hơn nàng?

Đoàn người ra cung phát hiện bên trên phố náo nhiệt dị thường, mã xa đi được cực kì thong thả. Ngồi ở trong xe ngựa đều nghe được tiếng gọi mua bán của bạn hàng, mở rèm vừa nhìn dường như là hội họp, hai bên đều là bán miếng dán son môi. Nhiều loại trang sức trâm hoa khác nhau đều có, xa xa nhìn qua đều là một mảnh hoa hoa xanh xanh, rất náo nhiệt.

Càng đi về phía trước, ngửi thấy vị thơm, không cần hất rèm nữa liền biết hai bên bán chính là đồ ăn. Đế kinh không phải biên cảnh, nơi đó đại thể binh lính bách tính trôi giạt khấp nơi, trốn khó mà đến, quần áo không che được thân thể, sao sẽ có cảnh tượng phồn hoa đế kinh thế này. Trường Thiên vẫn mở rèm, nhìn thêm vài lần, liền dẫn Cốc Lương đều nhìn theo một hồi.

Xe ngựa vừa đi vừa nghỉ một thời gian mới đến địa chỉ trong thư nói, Trường Thiên xuống xe ngựa, cho lui hạ nhân, tự mình tiến lên gõ mở lớn. Một tiểu nha hoàn mở cửa, hỏi tên họ, Trường Thiên cười trả lời một câu: "Bách Lý Trường Thiên."

Tiểu nha hoàn ngọt ngào nở nụ cười, nói "Thì ra cô nương đến rồi, phu nhân đoán được ngài hôm nay sẽ đến, lệnh ta giữ cửa cho ngài."

Tiến vào cửa lớn, mới phát hiện bất quá là tiến khu nhà nhỏ sảnh một phòng một, đế kinh chính là đô thành Đại Tề, tấc đất tấc vàng, tiên sinh đâu đến nhiều bạc trắng như vậy mua nhà, nếu nàng mở lời muốn tặng, chắc cũng sẽ không nhận.

Vào cửa, Ôn Lương ở bên kệ sách thu thập vài rương sách mang theo theo dường, bề mặt bị ố vàng, nhất định là cổ thư quý trọng rồi. Trường Thiên bước nhanh lên trước, bóng lưng quen thuộc, nhẫn nhịn chua xót kêu một câu: "Tiên sinh," Chờ Ôn Lương quay đầu, Trường Thiên mới theo lên trước hành lễ, kính cẩn hành đại lễ của học sinh, tiếng nói sáng sủa: "Nhiều năm không gặp, Trường Thiên chưa dám quên ân tiên sinh dạy dỗ, hôm nay vừa thấy, nhận Trường Thiên một lễ."

Cốc Lương đứng phía sau, nhìn Trường Thiên hành lễ cho người khác, lông mày không tự nhiên nhéo chặt, lập tức lại thư thái, nếu không có nàng, cũng không có Bách Lý Trường Thiên năm ấy thi đậu một triều.

Ôn lương chưa nghĩ nhiều như vậy từ sau hòm thư đi tới, nâng dậy Trường Thiên, tú lệ văn nhã, sắc mặt lạnh lùng, dung nhan thanh tố, có thể thấy nếp nhăn chi tiết nơi khóe mắt, chỉ là hơi cong khóe môi, nói: "Bây giờ, ta có thể gánh không nổi đại lễ thế này, ngươi đã là kim chi ngọc diệp, không còn là tiểu tử giả bẩn hề hề năm ấy rồi. Vừa xa mấy năm, ngươi đúng là càng ngày càng thoát tục rồi."

Trường Thiên chọc đến đỏ hai má, khi đó tuy nhỏ, nhưng đến cùng đã hiểu chuyện.

Thông suốt như Ôn Lương, vừa nhìn liền chú ý đến Cốc Lương vài bước, dù là thường phục, nhưng quanh thân ngạo nghễ khí chất để người không thể ngẩng đầu nhìn chăm chú, thanh khiết giống như sen, ngạo thế giống như mẫu đan. Ôn Lương chỉ vừa nhìn liền đoán được thân phận, cúi đầu chắp tay, bình tĩnh: "Thì ra bệ hạ giá đáo, rồng đến nhà tôm, thứ cho Ôn Lương có mắt không tròng, vẫn mong bệ hạ thứ tội."

Cốc Lương hé miệng nở nụ cười, tiến lên nâng nàng dậy, "Không sao, trẫm vốn là theo Trường Thiên đến xem thử, không cần ngạc nhiên, chỉ coi ta là mẫu thân Trường Thiên thì được rồi."

Hai người nhìn nhau cười, Ôn Lương sinh mặt thanh mi tú, nơi mặt mày ẩn khí tức thư hương, chỉ là một lời mang chút tự nhiên thanh thoát của người giang hồ. Chuyển mắt nhìn Trường Thiên, cười nói: "Nhiều năm chưa gặp, trù nghệ có tiến bộ không? Bên trong nhà bếp của ta có một đống nguyên liệu nấu ăn đợi ngươi, hôm nay lại bộc lộ tài năng?"

Trường Thiên vốn muốn đáp ứng, nhưng để hai người xa lạ này ở cùng nhau, há không phải có chút thất lễ, đứng chút lắc đầu từ chối, nhưng mà Cốc Lương lại chen vào một câu, "Cũng phải, ta chưa từng thử qua trù nghệ của ngươi, mùa xân cá sống tươi mới, làm chút cá băng, cũng là không tệ."

Cá băng… Nàng mặc dù biết làm, nhưng mà món ăn này cực kì phí thời gian, quy trình phức tạp, mà không nói để hai người ở cùng nhau, nàng cũng không nhất định làm khẩu vị ngon như ngự trù như vậy, nhưng đối diện vẻ mặt không được xía vào của Cốc Lương, Trường Thiên nuốt nước bọt một cái, hành lễ lui ra.

Bách Lý Trường Thiên khéo léo như thế trêu đến Ôn Lương để ý, chờ sau khi người đi xa, mới cảm khái nói “Người nổi loạn như vậy, càng trở nên khéo léo như thế, bệ hạ vẫn thật là có cách."

Hạ nhân vào cửa dâng hai chén trà, gió mát ngoài cửa lẻn vào, Cốc Lương Du Chi bỏ chủ vị, ngồi ở phía dưới, làm thế này là ngại tình cảm của Trường Thiên cho Ôn Lương mặt mũi, thế nhưng mọi người rõ ràng, chủ vị là tuyệt đối không ngồi được. Cẩn thận như Ôn Lương, tất nhiên là lựa chọn vị trí đối diện Cốc Lương.

Cốc Lương Du Chi nhẹ nhàng bưng chén trà lên, khói trắng lượn vóng, trà xanh thanh thiển, chậm rãi nếm một ngụm, loại trà không giống với cung đình có thể cho người cảm thấy thơm ngát dễ chịu, lạnh nhạt nói: "Tính tình của nàng xác thực đa nghi, trẫm có chỉ là kiên trì chậm rãi dạy."

Làm sao dạy, sợ cũng chỉ có hai người nàng hiểu biết.

Hai người trò chuyện, chỉ là Bách Lý Trường Thiên đối diện nhà bếp phát sợ, đi tới một góc, nhìn cá sống trong chậu gỗ, cuốn lên ống tay áo, thuận tay mò lên đuôi cá, thì ném lên trên tấm thớt ở gần. Chờ sau khi cá ngất xỉu, mới chà vảy cá, mổ bụng cá, lại đem đầu cá cắt xuống, rửa qua nước sạch.

A Cửu nhìn ra trợn mắt ngoác mồm, lời đến miệng không biết nói làm sao, nàng đến chỗ này chính là muốn giúp việc giết cá, nhưng mà Bách Lý Trường Thiên tự mình làm xong rồi. Ở trong mắt nàng Bách Lý Trường Thiên cả ngày múa bút hành văn, xiêm y tươi sáng, chưa từng xuống nhà bếp làm cơm.Thời gian ngây người, Bách Lý Trường Thiên đều đã trải xong lát cá, mỏng như cánh ve sầu, một khối một khối xếp ở trong đĩa.

Trong phòng khách, Ôn Lương một tay nâng tách trà nhỏ, tay phải mở nắp trà, mượn lấy dư quang khóe mắt đến xem vị nữ đế này, không ngờ tới tính tình của cô ôn hòa thế này, cười thả ra tách trà nhỏ trong tay, "Lần đầu tiên khi ta nhìn thấy nàng, nàng đã là một thân một mình, ở trước cửa học đường của ta, trên người đều là tro bụi, sắc mặt cũng vậy, trong lúc nhất thời ta tưởng nàng là con trai, học đường không nhận con trai, liền muốn khuyên nàng rời khỏi, nàng cũng không từng nói chuyện, thì rời khỏi. Khi lần nữa gặp, lại phát hiện nàng là con gái."

Cốc Lương cười cười theo, "Nàng xác thực không giống nữ tử bình thường thích trang điểm, nhưng mà trẫm vẫn phải cám ơn ngươi nuôi dạy nàng vài năm."

Trong mắt Ôn Lương loáng qua một tia kinh ngạc, lập tức lại bình phục, nhàn nhạt xúc động nói: "Ngài sai rồi, giữa ta cùng nàng, bất quá là tiên sinh cùng học sinh bình thường mà thôi, nàng nộp bạc trắng, ta dạy nàng tri thức, như vậy mà thôi. Chỉ là nàng nhớ chuyện cũ, mấy năm này đến ngày lễ tặng quà hỏi thăm không từng đứt.”

"Vậy nàng... Làm sao sinh tồn?"

Cùng với giật mình của Cốc Lương, Ôn Lương rất là bình tĩnh, có lẽ nhiều năm trước tới nay như vậy nàng cũng là người trãi qua trong đó, không có gì giật mình, cười một cái, nói "Vấn đề này ngài nên đi hỏi nàng mới phải, nàng vào học muộn, người khác tiêu tốn hai ngày mới hoàn thành bài tập về nhà, nàng phải tiêu tốn thời gian gấp đối, cũng may nàng thông minh, cũng không vì vậy mà hoang phế. Chỉ là nàng quen dùng tay trái, nữ nhi ra cửa luôn sẽ bị người cười nhạo, ta liền dùng cách để nàng thay đổi, không chừng nàng bây giờ còn giận ta để nàng chép sách."

Người thông minh nữa, người khác ba bốn tuổi nhập môn, nàng bảy tuổi mới vào học, nếu không phải lén lút bỏ công sức, chỉ sợ cũng khó đuổi theo.

Cốc Lương chưa tiếp được lời thoại, mím chặt môi, hai mắt sâu thẳm, làm như suy nghĩ sâu sắc.

Ôn Lương cũng không nói tiếp, đứng dậy tiếp tục đi thu thập tủ sách chính mình, đem từng cuốn sách trong rương đặt vào tủ sách theo loại, thu thập đến cuốn thứ tư, hơi ngừng chốc lát, "Sách nàng chép có thể đển đầy kệ sách chỗ này của ta, chép đến cuối cùng, ngươi có biết nàng nói cái gì?"

Cốc Lương hòa hoãn qua tâm thần, nâng lên nửa chén trà để rất lâu, đầu ngón tay trắng nhạt rơi vào trên nắp trà, không để ý trả lời: "Hình như nàng sợ chép sách nhất, chắc là nói chút lời tay mệt."

"Ngài lại sai rồi," Rương thư của Ôn Lương bày nhiều giấy trắng chưa viết, cúi người cầm một tờ, càng đi qua đưa cho Cốc Lương, lại là bình tĩnh rõ ràng nói một câu: "Nàng nói đau lòng bạc mua giấy, sau này không hề dùng tay trái viết chữ, từ khi mùa đông nàng mười hai tuổi rời khỏi, cũng không biết có đổi hay không."

Đổi rồi chưa? Cốc Lương cụp mắt nghĩ đến chốc lát, chắc là không đổi, cong lên một vệt nụ cười tự giễu, thả ra tách trà nhỏ trong tay, đứng lên nói: "Trong cung trẫm còn có chuyện, đi về trước, hôm nay tạ ngài cho hay."

Đi được mấy bước lại ngừng lại bước chân, váy lắc lư lại xoay người lại, hỏi: "Ngươi đối với nàng có ân cứu mạng?"

Ôn Lương lắc đầu: "Chưa từng."

Cốc Lương nói nhỏ: "Nhưng nàng trong mơ có lúc sẽ kêu ngươi, cứu nàng."

Ôn Lương cười nhạt, cũng nói nhỏ: "Nàng cùng người đánh nhau, bị người dùng đao trúc đâm rách vai, không ngừng chảy máu, lại gặp mùa xuân mưa to, e rằng nàng bị thương nghiêm trọng, ta qua đường không đành lòng liền cứu nàng, chuyện sau nàng vẫn cứ thanh toán tiền ta tương ứng, lần kia ta là làm chức trách đại phu duy nhất một lần."

Cốc Lương đứng bên cửa, rõ ràng là chút việc nhỏ của quá khứ, vẫn là nghĩ không ngại phiền hỏi cho rõ ràng hỏi cho hiểu "Nàng vì sao cùng người đánh nhau?" Thuyết pháp này cô nghe hơn nhiều, nhiều đến cô nghĩ rõ ràng nguyên do trong đó.

Ôn Lương: "Ta nhớ kỹ nàng nói là người khác cướp mấy cái bánh bao của nàng."

Cốc Lương nhíu mày, có chút không hiểu: "Mấycái bánh bao cần phải liều mạng như thế?"

Ôn Lương cũng là ngẩn ra, lập tức xoay người đi lấy thẻ tre trong rương, thận trọng đặt ở trên kệ sách, một mặt trả lời nói: "Ngài từ nhỏ sinh ra trong cuộc sống xa hoa, lại làm đế vương nhiều năm như thế, tất nhiên là không hiểu biết thống khổ của tầng bách tính, càng huống chi khi đó là niên đại binh hoang mã loạn không yên ổn, bánh bao cũng là đồ ăn chống đói."

"Hôm nay tiên sinh một lời xác thực tỉ mỉ, trẫm hiểu rõ rồi," Đôi mắt có thể xuyên thấu của Cốc Lương nhìn đến rõ ràng, người đọc sách tự có vài phần ngông nghênh, Trường Thiên tính tình lãnh đạm cũng có vài phần theo Ôn Lương.

Ôn Lương người như ngọc, tất nhiên là cá tính ngạo nghễ, nhưng Ôn Lương hiểu được có chừng mực, đế vương muốn biết bất quá là chuyện lúc nhỏ của Bách Lý Trường Thiên, mà nàng có thể nói cũng chỉ có việc này. Nàng chưa tự mình tiễn người rời khỏi, Cốc Lương lúc này cần được yên tĩnh chút, cũng không tính toán chuyện nàng thất lễ.

Bách Lý Trường Thiên tiến vào phòng, nhìn xung quanh một vòng cũng chưa tìm được mẫu thân, không khỏi nhìn về phía Ôn Lương chỉnh sách: "Tiên sinh, mẫu thân ta đâu?"

Hết chương 85.



 

👁 0
❤️ 0

Nhận xét

BÀI PHỔ BIẾN

Về Nhà - Chương 6

Phất Tinh - Chương 48