Sau Khi Nương Ngươi Trọng Sinh - Chương 21

Chương 21: Đuổi đi.

Người nếu có thể chịu đựng được thăm dò, vậy liền không phải thăm dò thăm dò rồi.

Tiêu Sở ngơ ngẩn, càng nở nụ cười không tên: "Thăm dò ta... Bệ hạ quá coi trọng ta rồi. Cùng lúc đang thăm dò ta, còn có thể kế dụ Diên Bình Vương, một mũi tên hạ hai chim."

Nghe là khen ngợi, Nam Vinh Y Nhiên lại cảm thấy trào phúng, trong tay buông ra, đứng thẳng lên, chẳng muốn nhìn nàng nữa: "Duyên phận mẹ con giữa ta và ngươi đã sớm hết rồi, ta thả ngươi rời khỏi Ngụy quốc, ngươi kiên trì trở về, trẫm không biết ngươi nghĩ thế nào, thế nhưng nếu đã đến rồi, cũng đừng nghĩ đi ra Ngụy quốc."

Trong lòng Tiêu Sở đột nhiên lạnh xuống.

Gió đêm đông lạnh rung, mơ hồ thảm thiết nghẹn ngào.

Tiêu Sở cảm giác một trận kinh hoảng, hoang mang làm sai chuyện cực lực muốn bù đắp, "Bệ hạ... Ta tới.... Không phải là vì tránh né. Vừa rồi..."

"Tiêu Sở, ngươi cảm thấy có tội thì phải chịu phạt, nhưng mà có bao giờ nghĩ tới cho dù phạt ngươi cũng bù đắp không được sai lầm, phạt lại có có ý nghĩa gì?" Nam Vinh Y Nhiên đang xác thực người dưới chân, nhấc mi mắt, cảm giác vô lực từ tâm mà sinh. Cô không tức giận không hận, chỉ cảm thấy uể oải. Kiếp trước muốn bù đắp, đời này chỉ muốn đem nàng kéo trở về.

Bây giờ xem ra, khác biệt đều là sai.

Trong mười lăm năm thiếu hụt, nàng kính Tiêu Cư An như thần, dù cho Tiêu Cư An nâng đao giết nàng, cũng vẫn cứ việc nghĩa chẳng từ nan.

Cảm tình như vậy không phải hai ba ngày có thể quên, đời trước cô dùng thời gian hai năm đều không có cứu vãn, kiếp này hi vọng ba tháng? Mắc cười.

Cảm thấy buồn cười không tên.

Thân hình Tiêu Sở quỳ xuống đất cứng một hồi, tròng mắt Nam Vinh Y Nhiên dần dần lạnh trầm, từ từ dời tầm mắt, âm thanh không còn nhiệt độ: "Khi ngươi hối tiếc không kịp, lại suy nghĩ hôm nay, thế gian ngàn vạn con đường, vạn ngàn biện pháp, ngươi chọn là đường gì, đơn giản, thô bạo? Cũng là làm người đau đớn nhất. Tiêu Sở, làm vua, trẫm không cách nào giết quan liêu của vua, là mẹ, ta khoan dung không được đứa con giết mẹ. Trẫm lấy Nam Lương đổi ngươi, không hối hận, ngươi trở lại  bên người Tiêu Cư An thì được rồi, làm quận chúa của Diên Bình Vương phủ, Ngụy quốc dung không nổi ngươi."

Tiêu Sở hoảng rồi, thấy Ngụy đế muốn đi, vội vàng đứng lên ngăn cản cô, viền mắt ửng đỏ, "Bệ hạ, ta... Ta muốn... Cho ta một cơ hội."

Nam Vinh Y Nhiên nhìn trăng sáng trong sáng, thở dài nói: "Tiêu Sở, thế gian đâu có phương pháp nào vẹn cả đôi đường, ngươi rời khỏi đi, trẫm không nhắc chuyện cũ, coi như chẳng có chuyện gì phát sinh."

Mộng nên tỉnh rồi.

Ngụy đế quá mức lạnh lùng, cặp lông mày mảnh tựa khói sương hơi nhướng nhẹ đầy ưu tư, Tiêu Sở bừng tỉnh cảm giác mình chọn một con đường đi kém nhất, nhưng mà thời gian cấp bách nàng không có sức lực dư thừa đi suy nghĩ.

Nàng biết Ngụy đế thăm dò, nhưng mà mạng của Diên Bình Vương chỉ có một, không chịu nổi thăm dò.

Nàng nhát gan mà nhìn Ngụy đế: "Bệ hạ nói rồi, đâu có phương pháp nào vẹn cả đôi đường, ta không cách nào chú ý, vận mệnh mở ra chuyện cười với ta. Ta không muốn tham gia giữa Ngụy Tấn, có phải ta học Na Tra như vậy, đem một thân máu thịt trả lại cho các ngươi mới có thể thôi hay không. Ta chỉ muốn làm người bình thường, phụ mẫu ân ái, chỉ thế mà thôi."

Thân hình Nam Vinh Y Nhiên có ngưng trệ chốc lát, nghe xông bổng thanh tĩnh lại, xoay người lại nhìn nàng chăm chú: "Ngươi có thể không can dự giữa hai cái này, nhưng ngươi từ bỏ rồi."

Kiếp trước đã cho cơ hội, chuyện từng làm, có lẽ không liên quan cùng đời này của ngươi, nhưng chuyện ta trải qua, không muốn tới một lần nữa.

Muốn trách thì trách ngươi của kiếp trước.

Thời điểm cụp mắt, tầm mắt đảo qua lục lạc trên cổ tay, bình tĩnh mà đưa tay ra: "Tiêu Sở, trả ta."

Đời này thì để vòng lục lạc này duy trì hoàn chỉnh.

Tiêu Sở nắm chặt cổ tay, kinh sợ lui về phía sau, nàng biết được chính mình sai vô cùng, cũng không có nghĩ đến Ngụy đế càng vô tình như thế.

Nam Vinh Y Nhiên dừng lại, cô nhìn thấy được một một loại tâm tình, hối hận.

Kiếp trước ở trên núi tuyết, cô thấy rõ quá nhiều.

Tiêu Sở trầm mặc không hề có một tiếng động, yên lặng theo cô đi tới núi tuyết, hy vọng xa vời đi tìm tuyết liên giải độc.

Nói đến buồn cười, nếu lựa chọn hạ độc, hà tất giả mù sa mưa đi tìm thuốc giải, diễn trò?

Căm ghét không tên. Cô nhanh chân tiến lên, không có dấu hiệu nào ra tay, kiềm chế cổ tay Tiêu Sở: "Trẫm tặng ngươi lục lạc ngày ấy liền hy vọng xa vời ngươi có thể, có thể hối cải để làm người mới, đáng tiếc, ngươi không có. Trả lại trẫm."

Ngụy đế xuất thân luyện võ, khí lực kinh người, Tiêu Sở không tránh thoát, giãy giụa nói: "Ngụy đế đã tặng rồi, chính là của ta."

"Của ngươi?" Nam Vinh Y Nhiên cười gằn, tay sờ được lục lạc, một cánh tay mảnh khảnh đưa qua, vung cô ra, quật cường mở miệng: "Của ta."

Của ta... Ngôn từ ấu trĩ.

Lục lạc lấy không được, Nam Vinh Y Nhiên nổi giận, dặn dò về phía ngoài cửa: "Tưởng Ngưng, lấy roi đến."

Tưởng Ngưng gian ngoài hiểu được hai chân phát tê bị hoàng đế một tiếng kêu hai chân tê rần, roi?

Nàng không dám trì hoãn, chạy ra sân trước ngôi nhà chính đi tìm, vừa vặn nhìn thấy mấy vị tướng quân tụ tập cùng một chỗ nói chuyện luận võ, nàng tiến lên hô một câu: “Ai có roi?"

Chư vị tướng quân đều sửng sốt một chút, người mang theo roi  trực tiếp ném cho nàng: "Đây là roi mềm sợi vàng, đáng giá tiền, ngươi kiềm chế dùng một chút."

Tưởng Ngưng theo bản năng nuốt yết hầu, nhưng vừa nghĩ tới Tiêu Sở gây nên, một trận roi cũng giải hận, tiếp nhận roi liền chạy rồi.

Nàng cúi đầu đi vào, đem roi hai tay dâng lên, con mắt cũng không dám nhấc, nhanh chóng lui ra.

Trong phòng bầu không khí hạ đến băng điểm.

Nam Vinh Y Nhiên không nhanh, tay cầm roi, trong mắt căm ghét không che giấu chút nào, Tiêu Sở sợ đến cực điểm ngay cả khí lực ngẩng đầu nhìn một chút cũng không có, chỉ liều mạng che lấy thứ thuộc về chính mình.

Thời khắc giằng co, Nam Vinh Y Nhiên giận đến cực kì, liều mạng giơ tay vung roi xuống, Tiêu Sở nhắm mắt, trên cổ tay đau đớn kịch liệt nổ tung.

Đâm nhói gấp bội, máu nóng bỏng bên trong mạch lạc theo đạo dấu vết kia luồng ra ngoài.

Thời khắc này, nàng cảm thấy khoái cảm, một loại khoái cảm tên là thứ tội.

Sức mạnh roi quá lớn, một roi xuống, chính là một đạo vết máu, chói mắt, loá mắt.

Nam Vinh Y Nhiên dừng lại, nhìn tia đỏ tươi kia, nhíu chặt lông mày.

Bên trên núi tuyết vết máu trải rộng dưới chân, cùng tuyết hòa làm một thể, như Mẫu Đan yêu diễm.

Cô khựng lại, Tiêu Sở đột nhiên rút về cánh tay của chính mình, đem lục lạc giấu vào trong tay áo, nhút nhát nhìn chăm chú Ngụy đế.

Ngụy đế trong mắt lập loè ánh nến chập chờn, tay nắm roi phát run, mãi một lúc lâu sau, cô mới ngước mắt lên, nhìn về phía cánh tay của Tiêu Sở: "Cút."

Tiêu Sở sợ hãi rồi lại cảm nhận được bi phẫn không tên của Ngụy đế, miễn cưỡng đứng tại chỗ, quật cường nhìn cô: "Ta không muốn đi."

"Trẫm không muốn thấy ngươi." Nam Vinh Y Nhiên nhìn lướt qua roi trong tay của chính mình, lên tiếng gọi Tưởng Ngưng: "Đưa nàng ném ra Ngụy quốc, nếu không muốn đi, thưởng nàng một trận roi rồi đưa đi, trẫm không muốn gặp lại nàng."

Roi ném đến trong tay Tưởng Ngưng, Tưởng Ngưng nhất thời cảm giác nắm phải bàn ủi phỏng tay, trận quân côn lần trước vẫn còn hiện mồn một trước mắt, nàng làm sao dám tới một lần nữa, vội từ chối: "Bệ hạ, chính ngài động thủ được rồi, tay thần đau."

Nam Vinh Y Nhiên cười nhạo: "Trẫm sợ dơ tay, tay mình đau đi gọi lính của ngươi đến."

Tưởng Ngưng: "..." Rốt cuộc là tay bẩn hay là không nỡ? Nàng cảm thấy lý trí của nàng một lần thấp hơn một lần, rõ ràng chức trách hộ vệ hoàng đế, đến nơi này đổi thành đánh người rồi?

Người bình thường cũng là thôi, một mực quý tộc thiên hoàng, nàng không dám nghĩ, há mồm muốn cự tuyệt, hoàng đế ngoái đầu lại lạnh giọng: "Ngươi kháng chỉ?"

"Không không không, thần lĩnh chỉ... Lĩnh chỉ." Tưởng Ngưng tự nhận xui xẻo, đơn giản lôi kéo Tiêu Sở ra khỏi phòng, trong đình viện loanh quanh một trận, tìm đến dây thừng đem người treo đến trên cây. Quay đầu nhìn lại trong phòng một cái, đèn đuốc vẫn là sáng, nàng vỗ lồng ngực của mình, nói thầm về phía Tiêu Sở: "Ta cho ngươi cơ hội, gần như vậy, chính ngươi kêu."

Tiêu Sở rủ xuống đầu không nói lời nào, hai chân cách mặt đất tư thái không dễ chịu, cổ tay xiết đến đau, miệng lớn thở dốc.

Hết chương 21.



👁 0
❤️ 0

Nhận xét

BÀI PHỔ BIẾN

Về Nhà - Chương 6

Phất Tinh - Chương 48