Sau Khi Nương Ngươi Trọng Sinh - Chương 29
Chương 29: Hoàn.
Ở trên chuyện ăn uống này, Tưởng Cửu
tuyệt đối là đồng bọn ăn ý nhất, lén lén lút lút lẻn vào trong phòng bếp đi nơi
thần không biết quỷ không hay mà lấy ra hai con gà đến.
Khi từ trước cửa phòng bệ hạ qua nhìn
thấy hoa hồng tươi đẹp, trong đầu hiện ra tư vị bánh hoa hồng, liếm liếm môi,
thuận tay đem hoa hồng cũng trộm đi rồi.
Tưởng Ngưng ở trong phòng báo cáo tình
hình trận chiến, nghe được tiếng động rất nhỏ ngoài phòng lùi về sau ra ngoài
kiểm tra, dưới hành lang rỗng tuếch, người nào cũng không có.
Thời điểm chuẩn bị vào phòng không
cẩn thận thấy được hoa hồng nàng mang về từ Nam Lương, hai bồn hoa trơ trọi thì
còn lại lá cây.
Tưởng Ngưng chỉ cảm thấy trong lòng
một luồng khí nóng cứ như vậy nhảy lên, sau khi nhìn quanh bốn phía một bóng ma
cũng không có nhìn thấy, dám ở trước mặt hoàng đế sinh sự chỉ hai người, không
phải Tưởng Cửu chính là tiểu điện hạ, sau khi trở lại trong phòng mất tập trung
mà đem sự tình bẩm báo kết thúc.
Ánh mắt của Nam Vinh Y Nhiên cứ như
vậy lẳng lặng mà rơi vào chiến báo Tấn quốc, trong lòng trở nên phức tạp, khi
trọng sinh tỉnh lại nghĩ tới muốn báo thù, giết Tiêu Sở, giết Tiêu Cư An, lấy hết
tất cả năng lực tiêu diệt Tấn quốc. Lòng lòng vòng vòng nhiều thời gian tới
nay như vậy, vẻ tâm tư báo thù kia từ từ phai nhạt đi.
Năm đó Tiêu Cư An có lỗi, cô cũng
không phải người sạch sẽ, bất đồng của sai trước cùng sai sau.
Tưởng Ngưng nhớ đến Tưởng Cửu, đứng
ở trong phòng lại như cả người mọc gai toàn thân khó chịu như thế, hoàng đế lão
tăng nhập định không nói câu nào, thời điểm nàng không nhịn được cẩn thận tùng
chút một nói chuyện: "Bệ hạ, thần lui xuống?"
"Ừm." Nam Vinh Y Nhiên tỉnh
ngộ, nhìn Tưởng Ngưng chăm chú: "Đi mời thừa tướng."
Tưởng Ngưng tuân lệnh, co chân thì
chạy rồi. Lệnh người đi truyền lời cho thừa tướng, chính mình chạy vào phòng bếp
tìm Tưởng Cửu, cánh hoa hồng không có tác dụng gì, ở trong tay hai người này chính
là một món ăn. Ngoại trừ nhà bếp ra, không có chỗ có thể đi.
Tưởng Ngưng tìm một buổi chiều, ở góc
tường của phía sau sân tìm được hai người.
Kỳ thực không phải nàng tìm được,
là ngửi vị thơm mò qua. Tưởng Cửu ngồi ở một bên ăn gà quay, mặt khác trên lửa
còn có một con gà và một đồ vật không biết tên, như là con gà con mới vừa ấp
ra.
Lý trí nói cho nàng biết đây tuyệt đối
không phải con gà con, tiểu điện hạ náo loạn chút, cũng tuyệt đối không phải
người nhẫn tâm.
Tưởng Cửu thì thầm nói lời hoa hồng,
nắm gậy chọt một đống xương gà trên đất, tiểu điện hạ nửa quỳ ở trước đá không
biết đang làm gì.
Tưởng Ngưng vừa tới gần, Tưởng Cửu
thì nhảy lên, nhớ tới việc không tốt, co chân thì chạy rồi: "Tỷ tỷ mì hoành
thánh, cái kia cái gì lưu một phần cho ta."
Tiêu Sở chỉ vào gà và trên giá gỗ:
"Gà thể có thể ăn, chim lưu lại."
"Chim gì?"
"Chim biết nói chuyện bị ta nhổ
sạch lông nướng rồi."
Tưởng Ngưng cả kinh miệng đều khép
không được, "Tiểu tổ tông, đó là của thừa tướng tặng cho bệ hạ, bệ hạ ngày
ngày dạy nó nói chuyện, ngài ăn cái gì không được, một mực ăn nó."
"Ăn thì ăn rồi, có việc gì lớn
lao đâu chịu đòn một trận, trong lòng thoải mái là tốt rồi." Tiêu Sở không
thèm để ý, dập tắt ánh nến trong tay, đem đặt phần son môi đã làm xong lên phiến
đá, đợi nguội rồi thì nhét vào trong lồng ngực.
Một cái hộp nho nhỏ, cũng không có
gây nên chú ý của Tưởng Ngưng. Tưởng Ngưng đầy đầu đều là tiểu điện hạ nướng
con chim kia, tiểu điện hạ nướng con chim kia.
Con chim kia là bổng lộc một năm của
nàng. Sau khi nghĩ như vậy, nàng cấp tốc thoát đi hiện trường phạm tội, trở lại
thì xin nghỉ rời khỏi với bệ hạ, bắt lấy Tưởng Cửu một đạo đi Nam Lương, trốn
hai, ba ngày rồi trở về.
Tiêu Sở ngược lại, bình tĩnh mà lại
như không có làm chuyện xấu như thế, lấy đao chặt gà và chim lẫn lộn lại với nhau,
không ăn lên căn bản liền không biết trong cái mâm bày chính là món đồ gì.
Thừa tướng cùng hoàng đế hai người
nói chuyện nói đến trời tối, thời điểm mở cửa chỉ thấy được người thẳng tắp đứng
ngoài phòng, bạch y trên người phía dưới đều là màu đen dơ bẩn, thừa tướng kính
sợ tránh xa: "Ngài đây là từ đâu tới đây?"
Tiêu Sở giết chim thành công trong
lòng có thể vui sướng, cho dù thừa tướng không ưa nàng cũng không tức giận, mặt
mày hớn hở nhìn theo người rời khỏi.
Thời điểm thừa tướng ra ngoài cảm
thấy là lạ ở chỗ nào, hôm nay lúc nói chuyện hình như không thấy con chim kia của
nàng. Hoàng đế yêu thích con chim kia thích đến ngày ngày không rời khỏi người,
chưa từng có tách biệt, hôm nay là xảy ra chuyện gì.
Hồi tưởng lại nụ cười của tiểu điện
hạ, càng nghĩ càng thấy đến quái lạ, hai mẹ con nhất định là có chuyện gì, ngày
mai lại hỏi thử, sinh ra cảnh thành trì bốc cháy, làm vạ lây đến cá dưới ao.
Thừa tướng không thể chờ đợi được nữa
chạy rồi, Tiêu Sở không thể chờ đợi được nữa mà đem gà chim kia hỗn hợp lại cùng
món ăn bưng cho Ngụy đế, lẽ thẳng khí hùng nói chuyện: "Bệ hạ cực khổ rồi,
ta nướng con gà cho ngài."
Nam Vinh Y Nhiên đầy bụng tâm tư, rơi
vào trong tái chiến hay là giảng hòa, chuyện lưỡng nan do dự không quyết định còn
không có nghĩ rõ ràng, người trước mặt cứ như vậy vọt tới. Đột nhiên xuất hiện
lấy lòng khiến người ta cảm thấy quỷ quyệt.
"Ngài sợ có độc, ta thì ăn cho
ngài xem." Tiêu Sở một mình kẹp theo một khối ăn vào trong miệng, Bà Vương
bán dưa, tự bán tự khen dưa mình ngon: "Ăn rất ngon, chính là có chút nguội,
không bằng ta hâm nóng chút cho ngài."
Nam Vinh Y Nhiên ngờ vực, nhưng không
có đâm thủng kế vặt của Tiêu Sở, chọn lựa kẹp một miếng thịt ăn, gà quay nguội
thì mất đi ngon, nhai ở trong miệng có chút mặn rồi.
Sau khi ăn qua thịt gà phát hiện khối
gà trong cái mâm to nhỏ không đều, đũa ở bên trong lật qua lật lại, phát hiện 'cánh
gà' đặc biệt nhỏ.
Tiêu Sở nuốt một ngụm nước bọt, vẫn
là một bộ dáng vẻ không sợ trời đất, "Gà có chút nhỏ."
"Tiêu Sở, trẫm hình như có nửa
ngày không nghe thấy tiếng kêu chim nhỏ
rồi."
Tiêu Sở: "Thế à, có cần ta đi
xem thử cho ngài?"
Nam Vinh Y Nhiên ném đũa, trên dưới
âm trầm nhìn nàng một trận, "Tiêu Sở, trên trán trẫm dán hai chữ kẻ ngu
sao?"
Tiêu Sở lùi về sau một bước:
"Ngài không có dán, trên trán ta dán hai chữ kẻ ngu."
Nam Vinh Y Nhiên thở dài: "Giết
chim rồi, tiết hận rồi?"
Tiêu Sở nhìn trời, không lên tiếng.
Nam Vinh Y Nhiên bừng tỉnh phát hiện
sau khi chính mình làm quyết định tâm tình trở nên rất bình tĩnh, lệ khí cùng
căm hận lúc trọng sinh trở về vào lúc này biến mất hầu như không còn, trước mặt
là gà quay hay là chim của cô, hình như không hề quan trọng như vậy.
Bẫy cô đặt ra, kết quả rất hài lòng.
"Trẫm cho ngươi một lựa chọn.
Thứ nhất, nếu như ngươi ở lại Ngụy quốc, hai nước Ngụy Tấn nước giếng không phạm
nước sông. Thứ hai, ngươi cũng có thể rời khỏi, chân trời góc biển là quyền tự
do của ngươi, trẫm ở sinh thời tất sẽ bước lên Tấn vương đô, không có ngươi, trẫm
không còn nỗi lo sau lưng."
Ý cười giảo hoạt của Tiêu Sở cứ như
vậy đọng lại, hộp siết trong tay ủ đến toả nhiệt, lựa chọn của Ngụy đế khiến người
ta có chút khiếp sợ, phân tranh hai nước Ngụy Tấn đã có hơn trăm năm qua, tranh
đến đoạt đi, đánh đánh giết giết. Thành chuyện quen đột nhiên thay đổi, để nàng
có chút không thích ứng.
"Ở trong lòng ngài không phải
quyền thế quan trọng nhất sao?"
"Đương nhiên, trong lòng hoàng
đế quyền thế số một, cảm tình có cũng được mà không có cũng được. Đây cũng không
phải là vô tình, là đúng phụ trách của bách tính. Nước có thể tải thuyền cũng có
thể lật thuyền, đây là đạo lý từ xưa đến nay. Trong lòng hoàng đế có tư tình, cái
gọi trong lòng kia sẽ lệch đi. Ngươi ở lại bên người trẫm nên phải nhớ kỹ, khi
ngươi cùng giang sơn Ngụy quốc nhất định phải lấy hay bỏ, trẫm sẽ chọn tướng sĩ
Ngụy quốc. Ngươi nghĩ rõ ràng rồi trả lời trẫm."
Tiêu Sở từ bên trong thần sắc của cô
cảm giác được vô tình thuộc về một mình đế vương, "Nếu ngài sẽ chọn giang
sơn, vì sao phải hòa giải?"
"Ngươi sai rồi, trẫm hòa giải
là vì bách tính hai nước. Ngươi nói trẫm năm đó làm sai chuyện, hai nước lợi ích
không giống, đúng sai mất đi hàm nghĩa. Ngụy Tấn bây giờ đánh như vậy nữa không
có điểm dừng, trẫm mệt rồi, các tướng sĩ cũng mệt rồi. Đương nhiên ngươi ở lại
Ngụy quốc, nhất định phải để Tấn quốc bãi binh, ngươi có thể làm được chính là
thái nữ điện hạ của Ngụy quốc, không làm được, ngươi cũng chỉ là một người bình
thường."
"Cách làm của ngài để ta rất
giật mình, cũng lật đổ nhận thức đối với ngài. Có lẽ phụ thân nói đều là sai,
mắt thấy là thật, Ngụy đế khác với tất cả mọi người ở lòng dạ." Tiêu Sở không
hề keo kiệt ca ngợi, "Điểm này là Diên Bình Vương không làm được."
Nam Vinh Y Nhiên lại không vui,
"Trẫm là tiểu nhân keo kiệt, lòng dạ chật hẹp, xem mạng người như cỏ rác."
Tiêu Sở không dám tiếp những câu nói
này, đem vật cầm trong tay lung tung kín đáo đưa cho cô: "Bệ hạ tức giận
thì không dễ nhìn, coi như tạ lễ ta tặng đưa cho ngài, tạ ơn ân cứu mạng của ngài,
không còn sớm nữa, ta đi nghỉ ngơi trước."
"Đồ vật gì?" Nam Vinh Y
Nhiên nhìn hộp thô ráp thì ghét bỏ, là đồ vật của Tiêu Sở, không muốn cũng thật
là đáng tiếc.
Trong hộp chứa là son môi, hương
hoa hồng nồng nặc..
Hoa hồng...
Nam Vinh Y Nhiên chợt nhớ tới hoa
Nam Lương đưa tới, thời điểm ban ngày còn thấy được, hình như ngay ở dưới mái
hiên, Tiêu Sở cả ngày không ra dịch quán, tay không thì chẳng thể biến ra hoa hồng.
Cô không yên lòng đi bên ngoài nhìn, cảnh tối lửa tắt đèn thấy không rõ lắm,
quay lại trong phòng cầm ánh nến đi tìm, cánh hoa không còn, thì thấy được mấy
bồn cành cây trọc lốc, "Tiêu Sở...."
Hoa hồng tuy nói đã không có rồi, nhưng
tới tay một hộp son môi, tính toán một chút cũng không tệ.
Chính là không biết đồ vật Tiêu Sở
làm được có thể dùng hay không.
Nam Vinh Y Nhiên đứng dưới ánh trăng
cười gằn hai tiếng, mang tính lựa chọn đem son môi nhận lấy, giữ lại làm một vật
trang trí cũng là không tệ.
...
Tiêu Sở một hộp son môi miễn được một
trận đánh của chính mình, bên trong mấy ngày kế tiếp trải qua xem như là rất
vui vẻ, mỗi ngày trốn ở trong phòng bếp cũng tốt hơn mỗi ngày chịu một trận đánh.
Sau khi thu phục Nam Lương, Ngụy đế
dẫn binh thì ở lại trong thành Nam Lương, cũng không có ý muốn về vương đô, hiển
nhiên đang chờ Tấn quốc nghị hòa.
Chiến tranh giữa Ngụy Tấn không có
dừng, ở dưới tình huống hai nước đều không có chiếm được tiện nghi đưa ra ý nghĩ
nghị hòa, tất cả mọi người không quá xem trọng, các tướng quân phòng thủ
quanh năm của Nam Lương thở phào nhẹ nhõm, nhưng không có tỏ thái độ.
Tiêu Sở mang theo Tưởng Cửu đi săn
thú, săn vài con gà rừng thỏ rừng trở về nướng, lúc trở lại ngoài trướng chính
vây quanh rất nhiều tướng quân, Tiêu Sở vừa đến gần bọn họ liền tản ra rồi.
Tưởng Cửu ôm gà rừng thỏ rừng đi lột
da làm sạch, Tiêu Sở tiến vào trướng chính.
Đi vào thì thấy được bóng lưng quen
thuộc.
Mười lăm năm qua hai người lần đầu
tiên ôn hòa nhã nhặn ngồi xuống nói chuyện, không chỉ có Tiêu Sở kinh ngạc
theo, ngay cả bản thân Tiêu Cư An cũng đều là không thể tin.
Tiêu Sở đứng ở cửa tiến cũng không được,
không vào cũng không phải, hai tay luống cuống quấn lấy nhau.
Tiêu Cư An nhìn thấy nàng đến rồi
lại như không nhìn thấy, tình cảm cha con bởi vì cái chết của thế tử nhạt đi rồi…
Thừa tướng vừa vặn cũng ở trong lều,
nhìn thấy tiểu điện hạ đến rồi có được cơ hội cũng muốn đi, hai người hợp thành
một đôi, cùng nhau lui ra ngoài.
Trong lòng Tiêu Sở sợ đến lợi hại,
ngoài trướng chính quanh quẩn một trận sau đó thì đi tìm Tưởng Cửu đem thú săn
làm sạch.
Tưởng Cửu là tính tình ăn ngon, da
lông sau khi nhổ đi chịu khó làm sạch nội tạng, không chờ Tiêu Sở nói chuyện liền
đem gà thỏ mang lên giá nướng, Tiêu Sở nhanh chóng tuốt lên ống tay áo nướng
cho nàng.
Ngoài thành Nam Lương bảo vệ mấy
vạn Tấn quốc binh, Tiêu Định An càng là một khắc cũng không dám thư giãn, con
mắt chớp cũng không chớp nhìn chằm chằm cửa thành, đợi được trời tối cũng không
có đợi được phụ thân trở về. Thời điểm mặt trời sắp xuống núi, xuất hiện một bóng
dáng nhỏ gầy.
Là Tiêu Sở.
Tiêu Định An tự mình đánh ngựa qua,
sau khi nhìn thấy muội muội quen thuộc dường như một thế hệ, không thể chờ đợi được
nữa xuống ngựa đi đón. Tiêu Sở cười cầm trong tay cả con gà ném tới phía hắn,
"Ngươi đi về phía trước nữa chính là thổ địa Ngụy quốc, cuối cùng gặp mặt
không có gì để tặng, tặng ngươi một con gà. Sau này ta chính là công chúa của
Ngụy quốc rồi, sẽ không đến phòng bếp nữa."
Hai người cách mười mấy bước nói
chuyện, Tiêu Định An nâng thịt gà nóng hổi cười thành kẻ ngu si, "Ngươi trước
đây nói ngươi là quận chúa, chỉ làm cho phụ thân ăn, hiện tại làm công chúa còn
phải xuống bếp cho quân chủ Ngụy quốc."
Lời này một chút cũng không sai.
Trong lòng Tiêu Sở không thoải mái, quay đầu liền đi: "Nói lời nói thật nữa
dễ dàng không cưới được chị dâu."
Hai quân tướng sĩ đều đang vây xem,
từng chữ từng câu đều sẽ bị truyền ra, Tiêu Định An không dám nói nhiều cứ như
vậy lẳng lặng mà nhìn bóng lưng Tiêu Sở rời đi, khóe mắt trượt xuống một giọt lệ.
Ở thời điểm nước mắt trượt xuống đã
bị lau khô, cục diện bây giờ là hắn đã từng tha thiết ước mơ.
Tiêu Sở trước đây thường nói: Nếu
như Ngụy Tấn dừng lại chiến tranh, nàng muốn làm một thương nhân hành tẩu qua
lại. Hành tẩu ở giữa hai nước Ngụy Tấn, nàng vừa là người Ngụy quốc cũng là đứa
trẻ lớn lên của Tấn quốc.
Lúc Tiêu Sở trở về chủ động tách ra
Tiêu Cư An, cùng với mắt lạnh đối lập còn không bằng không thấy mặt, lưu cái nhớ
nhung tốt đẹp.
Lúc trở về trong lều chính đều đã điểm
đèn, cả tòa đèn đuốc trong quân doanh giống như là ngôi sao thiên hạ, quang sắc
sáng sủa xua tan bóng tối.
Tiêu Sở còn nhìn phương hướng Tiêu
Cư An rời đi, nơi đó đã không có người, lui tới đều là tướng sĩ trong quân
doanh, không biết lúc nào phía sau đi tới một người. Không kịp quay đầu lại cũng
cảm giác được lỗ tai một trận đau nhói, "Tiêu Sở, ngươi đang nhìn
ai?"
"Ta... Nhìn các tướng sĩ làm cơm,
lo lắng ngài buổi tối ăn không ngon." Tiêu Sở tìm cái cớ, ăn ngay nói thật
chính là kẻ ngu si.
"Thì ra như thế, khổ cực ngươi
rồi." Nam Vinh Y Nhiên trên miệng nói lời đau lòng, trên tay là không có
chút nào đau lòng, véo lấy lỗ tai Tiêu Sở thì đi trở về, "Lập tức phải hồi
cung rồi, cung quy học rồi chưa?"
"Học cung quy?" Tiêu Sở
hai chân bất động, không nhịn được nhìn phương hướng rời khỏi của Tiêu Cư An lại
nhìn vài cái, hối hận còn có thể kịp không?
Nam Vinh Y Nhiên vô cùng ung dung véo
lấy lỗ tai Tiêu Sở, một đường đi trở về, tướng sĩ Ngụy quân không tự chủ ném đi
ánh mắt tò mò, nghị luận sôi nổi.
Cuối cùng, Tiêu Sở kéo một rương lớn
cung quy ra trướng chính.
Hết chương 29.

Nhận xét
Đăng nhận xét