Về Nhà - Chương 31
Chương 31: Gió giông dông bão cận kề.
Liễu Nhân Nhân lặng lẽ nằm trong
lòng Dương Phương.
"Đưa tiểu thư xuống dưới, chăm
sóc cho tốt."
Dương Phương nhìn về phía Ảnh Vô
đang ở trong góc: "Trói nàng lại, đảm bảo cho nàng còn sống. Bước cuối
cùng để luyện dược nhân của ta vẫn còn thiếu một vật chứa."
...
Mấy ngày sau.
Dương Phương đi vào phòng của Liễu
Nhân Nhân.
"Nhân Nhân, phong hàn đã đỡ hơn
chưa?"
"Lao lòng mẫu thân lo lắng, ta
đã không còn gì đáng ngại."
"Phó Nhận đã bắt đầu nhận ra kế
hoạch của ta, ta đã tổn thất không ít tay chân, chúng ta buộc phải tăng tốc
thôi. Ta cần thêm nhiều người hơn nữa để thử thuốc."
Nhìn dáng vẻ do dự của Liễu Nhân
Nhân, Dương Phương liền bồi thêm một gáo nước lạnh để định thần cho nàng.
"Ta cần ngươi đi bắt người giúp
ta. Người tuy vô tội, nhưng thời loạn lạc làm gì có công đạo."
"Ta biết ngươi muốn cùng Ảnh Vô
kia đi sống cái gọi là cuộc đời nơi thôn dã. Nhưng Phó Nhận liệu có tha cho nàng
không? Không đời nào. Nàng và Ảnh Vô không phải mẹ con, nhưng ta đối với ngươi
thì khác, mọi thứ của ta sau này đều là của ngươi. Ngươi muốn thì cứ lấy, ngươi
không muốn ta cũng không ép. Thế nhưng, nàng không chết thì chúng ta không có
đường sống. Vậy nên, vài mạng người không liên can thì có sá gì?"
"Được, ta đi. Ngày mai ta sẽ
lên đường."
"Ta dẫn ngươi đi xem đứa trẻ đó
nhé."
Trong phòng, Ảnh Vô đang nằm trên
giường, tấm lưng trần hoàn toàn bất tỉnh nhân sự.
"Ngươi có thấy vết sẹo trên
lưng nàng không? Đâm xuyên từ vai trái đến thắt lưng. Là chính tay Phó Nhận
đánh đấy. Đứa trẻ tội nghiệp, phải ở trong cái địa lao ẩm thấp tăm tối đó suốt
một tháng trời. Sốt chưa từng dứt, vết thương chưa từng lành."
...
Dạo gần đây, không ít kẻ ăn mày trên
đường phố Hoài Châu bỗng dưng mất tích không rõ lý do, khiến lòng người hoang
mang tột độ. Thậm chí, ngay cả vùng giáp ranh giữa Hoài Châu và Thường Châu,
nhiều người đi một mình cũng biến mất một cách kỳ lạ.
"Gia chủ, gần đây bang ăn mày ở
biên giới Thường Châu ít hẳn đi, anh em đi áp tiêu cũng nhẹ nhàng hơn nhiều,
trên đường chẳng còn mấy kẻ phiền phức nữa." Tên thuộc hạ hứng hở báo cáo
với Phó Nhận.
"Ngươi nói là, ăn mày bên đường
biến mất, và cũng không có ăn mày mới xuất hiện sao?"
"Dạ, đúng vậy ạ."
"Phái người đi tra xem, đám ăn
mày đó đã đi đâu rồi?"
"Rõ!"
...
Hoài Châu
sơn trang.
"Đừng, đừng qua đây, ta xin các
người, tha cho ta đi!"
Trên mặt đất, một nhóm ăn mày bất
lực dập đầu lia lịa, van xin người trước mặt tha mạng.
Liễu Nhân Nhân lạnh lùng đứng ngoài
phòng giam: "Này, chết rồi thì bắt mẻ khác."
Đám tay sai cạy miệng những kẻ ăn
mày này ra, đổ thuốc vào.
"A h h h!" Những tiếng
thét thảm thiết vang vọng khắp ngục tối, những người trên đất đau đớn co giật,
vặn vẹo.
"Thật vô dụng. Đứa nào sống sót
thì giữ lại hơi tàn cho ta, đứa nào chết thì quăng ra sau núi." Liễu Nhân
Nhân dặn dò xong liền quay người đi đến phòng của Ảnh Vô. Ảnh Vô vẫn đang trong
trạng thái hôn mê.
Liễu Nhân Nhân dịu dàng nhìn người
nằm trên giường, nhưng không hề chạm vào nàng: "Gần đây ta lại làm nhiều
việc xấu rồi, nếu ngươi biết được chắc chắn sẽ ghét ta lắm. Nói đi cũng phải
nói lại, vẫn là do ta vô năng, nhưng lại cứ thích nói lời đao to búa lớn với ngươi.
Nhưng nhanh thôi, tất cả sắp kết thúc rồi."
"Mẫu thân, tiến độ nghiên cứu
thuốc dạo này thế nào rồi?"
"Số người chết gần đây ngày một
nhiều, nhưng may là tiến trình luyện dược nhân cũng sắp thành công rồi. Tuy
thiếu đi vị dược liệu cuối cùng, nhưng so với dược nhân năm đó Phó Nhận luyện
ra thì đã chẳng sai biệt là bao."
Dương Phương kéo Liễu Nhân Nhân lại
bên bàn: "Dạo này ngươi vất vả rồi, gầy đi trông thấy. Ta có hầm canh cá
diếc cho ngươi, hồi nhỏ ngươi thích uống cái này nhất. Chỉ là cá ở Hoài Châu
không bằng cá ở Thường Châu, mùi vị không được như trước nữa. Cũng có thể là do
tay nghề của a mẫu đã mai một rồi."
"Ngươi mau nếm thử đi."
Liễu Nhân Nhân bưng bát canh cá trên
bàn lên, nhấm nháp từng ngụm nhỏ: "Ta thấy vẫn là mùi vị như xưa. Chưa
từng thay đổi."
Dương Phương nhìn Liễu Nhân Nhân,
hiếm khi nở một nụ cười chân thật: "Ngươithích là tốt rồi, đợi khi nào a
mẫu rảnh, lần sau lại nấu cho ngươi uống."
Hết chương 31.

Nhận xét
Đăng nhận xét